“Chẳng lẽ anh cảm thấy tôi sẽ đi tìm người đàn ông khác hẹn hò sau lưng anh sao?”
Dạ Âu Thần không vui nhíu mày, ánh mắt như chim ưng sắc bén nhìn cô chằm chằm.
“Yên tâm đi, tôi không có hứng thú kiểu đó. Huống hồ, cho dù tôi thật sự đi hẹn hò với người đàn ông khác, cũng sẽ không rêu rao trước mặt anh như vậy đâu.”
Dạ Âu Thần nhìn thấy bóng lưng của cô, không biết tại sao anh lại có cảm giác như sắp mất đi thứ gì đó.
Cảm giác này khiến anh có phần không trở tay kịp.
Thẩm Cửu đi xuống tầng đúng lúc gặp được Dạ Y Viễn đang định ra ngoài.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, trong ánh mắt lạnh lùng của Dạ Y Viễn hiện lên vẻ kinh diễm, nhưng nhanh chóng biến thành nghi ngờ, bình thường cô rất giản dị sao đột nhiên lại trang điểm thành ra thế này?
Không đợi anh ta phản ứng lại, bước chân anh ta đã đi về phía cô.
“Cửu Cửu, định ra ngoài sao?”
Anh ta hỏi.
Thẩm Cửu gật đầu: “Vâng, chào anh cả.”
Tiếng gọi anh cả này khiến ánh mắt Dạ Y Viễn ảm đạm, một lát sau dường như anh ta nghĩ thông chuyện gì, giống như bật cười: “Chào, hôm nay trang điểm xinh đẹp như vậy ra ngoài, muốn gặp ai quan trọng sao?”
“Không có, chỉ là đi dạo phố với bạn thôi.”
“Cần tôi tiễn em một đoạn không?” Dạ Y Viễn giơ chìa khóa trong tay lên: “Đúng lúc tôi cũng định đi ra ngoài.”
Ban đầu Thẩm Cửu định từ chối thẳng luôn, nhưng vừa ngẩng đầu lên, khóe mắt lại liếc thấy bóng dáng quen thuộc, Thẩm Cửu khựng lại một lát, sau đó nói: “Được.”
Dạ Y Viễn không phải không chú ý đến phản ứng của cô, anh ta nhếch môi: “Vậy đi thôi.”
“Ừm.” Thẩm Cửu đi ra đằng trước, Dạ Y Viễn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt xa xăm nhìn theo bóng người trên tầng, đúng lúc nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén như chim ưng kia.
Anh ta vẫn luôn rất ôn hòa, lúc này lộ ra một nụ cười đắc ý, sau đó quay người đuổi theo bước chân Thẩm Cửu đi song song với cô: “Ăn sáng chưa? Lát nữa có muốn tiện đường đi ăn sáng luôn không?”
Thẩm Cửu chớp mắt, sau đó gật đầu: “Được.”
Dạ Y Viễn không biết giữa Thẩm Cửu và Dạ Âu Thần đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại xảy ra thay đổi lớn như vậy, nhưng điều này cũng chẳng có quá nhiều ý nghĩa với anh ta, chỉ cần Thẩm Cửu bằng lòng cho anh ta có cơ hội đến gần, anh ta sẽ có thời gian có thể thổ lộ tấm lòng của mình.
Chỉ vậy thôi cũng đủ rồi.
Sau khi lên xe, Thẩm Cửu mới lấy điện thoại di động ra gửi tin nhắn cho Hàn Mai Linh, hẹn cô ta hôm này đến cửa hàng trà sữa gần trường học gặp mặt.
Nghe thấy cô nói đến cửa hàng trà sữa, Hàn Mai Linh nhắn lại một dấu chấm hỏi.
Sau đó nhanh chóng gửi tin nhắn đến: “Tại sao lại đột nhiên hẹn gặp tại cửa hàng trà sữa?”
Bên kia im lặng một lúc lâu, sau đó đáp lại cô một chữ “được”, Thẩm Cửu nói giờ hẹn với cô ấy, sau đó đặt điện thoại di động sang bên cạnh.
“Hẹn bạn sao?” Thấy cô để điện thoại di động xuống, Dạ Y Viễn vô tình hỏi một câu.
Thẩm Cửu dựa vào ghế xe nhìn kiến trúc cây cối không ngừng lùi lại phía sau bên ngoài cửa sổ, nhẹ nhàng gật đầu.
Mặc dù lúc này mặt trời đã lên cao, mà thành phố này lại rất đông đúc, cô cũng mặc quần áo rất dày, nhưng Thẩm Cửu vẫn cảm thấy rét lạnh, lại còn… Rất cô đơn, quạnh quẽ.
Dạ Y Viễn lái xe nhìn cô, phát hiện hôm nay cảm xúc cô khang khác, cảm giác không ổn lắm.
Anh ta nhíu mày, lo lắng hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Thẩm Cửu nghe vậy hơi khựng lại, sau đó lắc đầu: “Không có chuyện gì xảy ra cả.”
“Hôm nay toàn thân em đều không ổn.”
“Vậy sao?” Thẩm Cửu cười nhạt, nhếch môi: “Chắc có liên quan đến chuyện ăn mặc của em thôi.”
Cô nói rất trôi chảy, dường như từ trước đến giờ đều không để ý đến chuyện này.
Dạ Y Viễn hỏi mà không có được câu trả lời, hơn nữa cô cũng không có ý định nói, Dạ Y Viễn đành phải từ bỏ: “Muốn ăn sáng gì nào?”